Thông tin liên hệ

Slogan: Đừng Vì Con Gà Mà Ta Đến Với Nhau Và Cũng Đừng Vì Con Gà Mà Ta Xa Nhau.

Vì danh tiếng + lợi ích lâu dài mãi trường tồn :
1.Rõ ràng và chân thực là điều cần thiết . Luôn trung thực và khiêm tốn là điều bắt buộc .
2.Hãy để khách hàng tự quyết định và chịu trách nhiệm dưới tầm nhìn của họ.
3.Tất cả mọi con gà giao lưu đều phải có Video clip .
4.
Trại Vân Phong: Phone: 0975.075.214 - Zalo: 0975.075.214- Facebook: Trai Ga Van Phong
-----------------------------------------------------------------
Xem thêm các video vần xổ của trại ở đây

Thứ Năm, 14 tháng 2, 2013

Kê kinh diễn nghĩa


Kê kinh diễn nghĩa (bản chỉnh lý)
Kê kinh diễn nghĩa (bản chỉnh lý)

Trời xuân nương ngọn đèn 
,
Thừa nhân 
mới tả sách gà Phạm Công,
Dạy 
rằng chẳng sót vảy lông,
Từ nay mới 
rõ sách thông phép màu.
Trước phân văn võ làm đầu,
Kim, mộc, thủy, hoả, thổ hầu phân minh.
Ngũ thể 
đáp ứng ngũ hành,
Tương sanh, tương khắc cho 
rành can chi.
Long lân qui phụng phải ghi,
Cổ trên cần dưới coi thì cho thông.
Dạy tường từ cái vảy lông,
Hạt mao trước võ 
tướng thời nên ghê.
Bảo cho thông suốt mọi bề,
Tướng mạo vương pháp ai hề nên đương.
Bất câu 
đen, xám, ó, vàng.
Một mình năm sắc rõ ràng 
kinh gan.
Lông đuôi mà có 
mặt trăng,
Mã dài 
tới gối thật là tướng linh.
Cánh 
mà ta đếm là bao,
Hai bên mười tám tài tình xiết bao.
Thuần văn thuần võ làm sao,
Văn pha võ lộn 
đường nào chỉ cho ?
Mã kim 
nho nhỏ không to,
Lông 
thời cho mướt thiệt là thần kê.
Lá tre 
cho nhỏ vài phân,
Xám khô ô ướt thật là thuần văn.
Phép là văn võ kể ra.
Màu khô mã lại 
thật là võ tinh.
Văn pha võ lộn hòa minh,
Sắc pha toàn thể phải nhìn cho phân.
Sắc lông 
đã kể ân cần,
Dạy cho một cách để phân mồng gà.
Mồng 
dâu, mồng  văn gia,
Mồng 
trích, mồng trập văn hòa võ quan,
Mồng 
sung, mồng lỗ võ quan
Mồng 
khế, mồng tróc rõ ràng văn khoa.
Ðầu mình đã tỏ gần xa,
Sau này ta sẽ 
hiểu tường bộ chân.
- - - - - -
- - - - - - - -
Bất câu xanh xám, trắng ngà,
Ðường đất cho nhỏ, vảy mà cho 
trong.
Ngón dài thắt nhỏ 
tốt hơn,
Cựa kim đóng thấp 
thật chân văn toàn.
Khai vương 
đóng thấp khô khan,
Chân gà như chết võ toàn chẳng sai.
Còn như đại giáp 
hoành khai,
Ðường đất 
như chỉ thật là văn khoa.
Hai chân vảy úp no mà,
Ðường đất 
 lớn ấy là võ tinh.
Cựa mà 
 đóng trung huyền,
Sắc lông như đá võ toàn bằng nay.
Cựa 
dao mà lớn đóng ngay,
Coi thời cho biết nó  võ khoa.
Văn 
khoa thắng võ thường mà,
Võ 
mà thắng đặng văn khoa mới tài.
Văn 
khoa với võ địch nhau,
Thắng 
nhau tại vảy ai  hơn ai.
Vảy lông 
phải thế một hai,
Tìm vảy bổn mạng thời bày chân ra.
Phải 
tìm bổn mạng ở đâu,
Cứ vảy ngón giữa kể hầu chẳng sai.
Hăm hai ngón giữa tốt ghê,
Mười bảy mười tám 
gà thường thiếu chi.
Vảy độ cứ 
dưới mà suy,
Ðừng cho 
xê dịch phải ghi vào lòng.
Hậu 
biên liên lộ song song,
Vảy thời trên 
dưới cho thông một đàng.
Ðừng cho 
nứt gối lộn hàng,
Ðứng càng 
cao nước, lại càng đá hay.
Vảy hậu một 
đường thẳng ngay,
No nê khỏi cựa mới 
 bền cho.
Rằng mà khai hậu nhỏ to,
Mà có vấn cán chẳng lo chút nào.
Phép vảy khôn 
kể xiết bao,
Thương người lầm lỗi phải trao tâm truyền.
Cho tường là vảy 
tâm huyền,
Cho tường là vảy 
án thiên chỗ nào.
Câu 
lân hình tượng làm sao,
- - - - - - - -
- - - - - -
Hoàng thành chi địa ai  dám đương.
Châu giáp, huyền giáp phải tường,
Châu hơn 
hẳn phải, huyền nhường lại châu.
Nhật thần  đóng ở đâu,
Nó đóng ngay cựa để hầu phóng thương.
Lạc 
mã là vảy sung tường,
Hoặc 
thường dưới cựa hoặc thường đóng trên.
Khai vương giữa chậu 
hai bên,
Chẳng sớm 
thì muộn không quên đòn tài.
Hai hàng 
đều cách dặm dài,
Nhứt cách nhứt 
chiếc quan hoài phải kiêng.
Long ẩn mà 
 ẩn huyền,
Nước ba 
thì thấy đá kiên một đòn.
Con nào ngón giữa ẩn son,
Nước khuya gối chúm bon bon chạy dài.
Bạch giáp 
điểm đỏ có tài,
Ðá hầu một 
cước gà ngoài chạy bon.
Hoán châu ba vảy song song,
Ai chịu cho nổi ba đòn 
giáp công.
Sát 
cựa một vảy bịt bùng,
Ai thường chịu bại anh hùng phải kiêng.
Bát chỉ 
nhân tự gà danh,
Ðôi 
chân nhật nguyệt anh linh phải tường.
Hổ đầu ngón giữa chẳng 
,
Ðá 
sỏ chẳng chết cũng ngơ ngẩn đầu.
Liên giáp vảy ấy 
 đâu,
Nó đóng ngay cựa ai  dám đương.
Ðã 
thông phép vảy phép lông,
Lại dạy một 
cách cho thông lựa gà.
Thắng thua  bởi tại ta,
Gà hay thất cách 
ấy là phải thua,
Hiệp cách dầu mấy cũng mua,
Thất cách 
dù có mang cho không màng.
Bất cầu ô, tía, xám, vàng,
Hãy xem cho kỹ lườn ngang lườn tàu.
Cổ cần đoạn một 
liền nhau,
Mỏ xuôi, 
đuôi phụng, mồng dâu, mình đầy.
Hai 
bên cách biệt hai vai,
Vảy 
thời cho mỏng chân thời phân ba.
Ðường đất như chỉ đóng xà
Cựa kim đóng thấp thật là tài năng.
Cần tròn hay 
tạt hay quăng,
Ðùi thời đùi ếch mắt thêm 
hỏa hồng.
Cần thời cho khuyết làn song,
Lườn sâu xương nặng sắc trông như thần.
Cho hay là thể 
văn thuần,
Ðịch cùng võ thể mười phần 
nên công.
Con nào đầu lớn khô lông,
Hình dung vuông tượng, chân thời phân ba.
Khít câu hồng rộng đã là,
Mồng trích mà thấp cựa thì lại vuông,
Mắt thời lớn 
cả ngoài khuôn,
Vảy thời 
thô kệch hình dung võ toàn,
Ðá thời động địa kinh thiên,
So cùng văn thể thủ thành đặng đâu.
Thuần văn thuần võ 
làm đầu,
Văn pha võ lộn sau hầu 
tùng phong.
Hãy xin giữ dạ nằm lòng,
Thương nhau mà bảo ai mà dám khinh.
Bảo cho đủ thứ gà kỳ,
Đầu đuôi tương cận thấy thời phải kiêng.
Tên là thủ vĩ triều thiên
Cổ trên 
cánh đứng, đuôi liền cúc cung.
Hình như phụng võ 
văn trung,
Gà ấy anh hùng chắc hẳn chẳng sai.
Móng rồng mà ngón thật dài,
Chân thời có xấu danh ai chẳng đồn.
Con nào gối chí hậu môn,
Hình như Lữ Vọng câu 
sông Nhị hà,
Suốt đời cho mãi tới già,
Mỗi trường mỗi 
thắng, tài mà đồn xa.
Gà 
đều chân trái bỏ qua,
Tài hay sanh sát 
biết ra vẹn toàn.
Gà nào 
vảy đóng hai hàng,
Vảy trên ngang cựa đâm thời thêm ghê.
Bởi mình chẳng biết nhiều bề,
Chẳng thông sanh khắc biết kỳ mạng chi.
Tại mình coi chẳng hay suy,
Có thua rồi trách, 
sách thì dở hay.
Xin coi hiệp cách như vầy,
Bách chiến bách thắng 
sách hay đã truyền.
Sách xem phải nghĩ 
cho tường,
Hữu trung hình ngoại rõ ràng chẳng sai.
Người hiền 
xem mạo biết tài,
Dở hay rồi cũng bề ngoài hình dung.
Giống gà 
cũng thật anh hùng.
Cũng gồm 
ngũ đức ở trong tam tài.
Cổ liền, 
lưng thẳng đuôi dài,
Lườn sâu xương đúc, nách hai bên đầy.
Cổ cần càng vắn càng hay,
Khô chân, thắt ngón 
né hay lạ thường.
Hầu thời đóng thẳng một đường,
Vảy 
hậu tới cựa có tường hay không.
Vảy thời tới cựa thì chơi,
Bằng không tới cựa 
thì phiền công nuôi.
Phao câu liền 
chắc đã rồi,
Lộ hình, qui bối hẳn thời lớn gan.
Xám khô, ô ướt 
cho toàn,
Tên là nguyệt thạch danh vang hậu truyền.
Đi trên chạy dưới phải bằng,
Cổ 
tròn mà chắc vóc ngang sàng sàng.
Đánh cho có thế có đàng,
Lặn lội chạy dưới khó tràn lên trên.
Bảo cho các thứ như trên,
Chân hình tốt cả, chắc bền không sai.
- - - - - -
- - - - - - - -
- - - - - -
- - - - - - - -
Bảo cho 
các thứ thắng thua,
Né lườn cắn gối nên mua mà dùng.
Thứ ấy ai dám địch cùng,
Xa quăng 
gần đá chẳng xung giao đầu.
Xa quăng 
cắn ít đặng đầu,
Xé lườn cắn gối cắn nhầu chẳng kiêng.
Gà quăng 
bảy cước chẳng hiền,
Các thế phải 
nhượng cả trường đều kinh.
Xét cho gà thế tài tình,
Đòn đá tựa sấm trong mình như dao.
- - - - - -
- - - - - - - -
Thế mà đủ cách đá lòn,
Ðá mé 
thắng đặng sỏ non nhường đòn.
Ðá ngang 
thắng mé sỏ non,
Mé rồi 
lại sỏ thì còn nữa đâu,
Gà sỏ tài 
chém rất màu,
Dám thắng gà mé thế hầu chẳng sai.
Đá hầu nhường thế một hai,
Sỏ non hầu vậy hầu ngoài thắng trong.
Thế nào giữ thế cho ròng.
Kẻo nó hay phản phép trong không 
chừng.
Trước 
đá phân thế xa gần,
Lại truyền phép vảy 
nhật thần xưa nay.
Dạy cho thứ vảy gà hay,
Tam tài 
gặp đặng thì hay muôn phần.
Ba 
vảy kể dưới ân cần,
Ðá cong sỏ mé sức đồng cũng ăn.
Dặm chiếc ba cái 
độ rằng,
Tam tài 
thật hiệu mười phần chẳng sai.
Ðóng liền ba 
vảy kể ba,
Hay đá lịch bái cũng là hay quăng.
Vảy ấy nó 
ẩn không chừng,
Nó đá 
một cái thật chân gãy cần,
Hồng sa phủ xuống 
rất màu,
Cong cong vòng hái thật là độ may.
Nguyệt 
long vảy ấy trắng dài,
 đá lịch bái thấy hoài chẳng không.
Ẩn tinh to nhỏ không 
chừng,
Nó ẩn dưới chậu 
gọi là ẩn long.
Thái cực vảy ấy hàm song,
Tài hay lịch bái, 
thật ròng hay quăng.
Nguyệt phủ là vảy 
mé trong,
Đóng mà dưới cựa ai hòng coi ra.
Hai hàng 
cho thẳng thật là,
Hai bên 
giao lại hiệu danh giao đầu.
Ác tinh vảy ấy 
cùng màu,
Ðóng bằng 
hạt tấm đóng đâu cũng tài.
Kể ra mấy vảy cùng hàng,
Đá tài lịch bái rõ ràng chẳng sai.
- - - - - -
- - - - - - - -
Nghịch lân là vảy 
dữ thay,
Hễ đá 
lịch bái thì rày phải kinh.
Phân nhau nó đóng dị hình,
Ngũ hành bất luận chịu tình khúc lân.
Nhân tự điều thấy rõ ràng,
Tài ấy bộ dữ sánh cùng thiên lôi.
Huyền châm 
lông tượng dữ thôi,
Cáp gà ta phải 
xem cho khỏi lầm.
Vảy 
son gặp nó cũng lầm,
Son 
thắng vảy mực, mực còn thắng dương.
Dương thắng nhật tự thường thường,
Nhật thắng công tự cho tường vảy may.
Công 
thắng bán nguyệt tỏ bày,
Bán nguyệt ngoại 
lệ thắng rày kim qui.
Kim qui 
thắng khẩu tự di,
Khẩu tự 
thắng nó kể chi cúc bồn.
Cúc 
bồn là vảy đàn em,
Tuổi xanh phải chịu thua thầm vảy kia.
Vảy 
son là vảy phải ghê,
Phải truyền cho biết 
kiêng vì kẻo thua,
Vảy nhỏ thì 
thắng vảy to,
Vảy dưới 
thì phải chịu nhường vảy trên.
Vảy khô 
thắng ướt khó quên,
Nhỏ biên thắng được to biên là thường.
Dạy 
coi vảy độ cho tường,
Ðóng trên ngón 
độ một đường thẳng lên.
Gà 
mang vảy độ châu toàn,
Mấy vảy mấy độ 
thắng thua chưa chừng.
Nhơn tự hoặc chỉ ngoài 
nơi,
Hoặc 
nhằm ba vảy như  tự nhơn.
Mấy 
vảy mấy độ là chừng,
Thắng rồi mấy độ thì đừng đem ra.
Vảy may vảy rủi 
chỉ ra,
Như thấy dặm ngoại thật là chẳng may.
Chỉ ngoài một hai vảy này,
Ấy là vảy rủi 
đã bày chớ nuôi.
Quấn ngang trên cựa rủi rồi,
Tam tài 
yến nguyệt khó bồi đặng đâu.
Tam tài 
ngang dưới thêm sầu,
Ngang trên thắng độ đá đâu may hoài.
Áp khẩu đường chém chẻ hai,
Chỉ trên các vảy sổ dài xuống ngay.
Ấy vảy nó chỉ ra vầy,
Vảy ấy là nó như bầy cây kim.
Hoặc 
ngoại hoặc chính trung tâm,
Nuôi 
thời tốn lúa, lại thêm thua tiền.
Ðã phân vảy rủi 
vay duyên,
Lại dạy lựa ngón móng 
viên, móng rồng.
Đầu tằm, đầu trạch đầu hung,
Ngón 
trên chắc vảy ai phòng dám qua.
Lưỡng nghi 
vảy ấy nở ra,
Ðóng 
toàn trên dưới vẹn toàn đệ huynh.
Vảy chẻ 
nhân tự đóng xuyên,
Vảy nguyên mà chẻ như hình 
chữ nhân.
Nguyệt luân 
vảy đóng trên hơn,
Hoặc trên hoặc dưới cựa thần dụng thông.
Nhân tự thấy nó song song,
Nguyệt luân 
ngang cựa cũng ròng khóa đôi.
Móng 
rồng đã ẩn mà thôi,
Giao đầu nhập nội 
thường thường đá ngay.
Nhập nội thế 
ấy cho toàn
Hàng vảy 
 ngoại để tràn về trong.
Trong không mà ngoại cũng không,
Thượng hạ có vảy giữa không có gì,
Vảy 
nghiêng vảy úp bỏ đi,
Ðá 
ẩu họ thấy cũng vì sợ chân.
Vảy 
úp sạch sẽ rành rành,
Vảy cái nó đóng như hình 
cúc biên.
Vảy 
chân một sắc cho toàn,
Nó giáng một cái sắc liền biến đi.
Bát nhân chánh hiệu phải ghi,
Hai bên đều có 
vậy thì phải kiêng.
Hai 
bên vảy cúc hai bên,
Hiệu là song cúc đá liên đá chồng.
Dưới cựa ba vảy song song,
Hai dặm một vảy lại nằm một bên.
Nó là tứ 
chánh có tên,
Hậu ngang quá cựa đi trên cho tường.
Trên thời có khuyết đá ngang,
Dưới 
thời đá bộ, lại càng hầu chơi.
Ngón giữa vảy đóng an nơi,
Tường trong là hiệu đời đời vang danh.
Ngư khẩu 
 vảy dặm ngang,
Vảy 
 ra khỏi  càng hay quăng.
Gà người 
hầu lớn mấy phân,
Lớn xương lớn vảy nên phân rõ ràng.
Hình thù vảy đóng hàng ngang,
Thấy nó 
đi điệu ai thời biết chi.
Vảy nào 
chỉ tỏ một khi,
Hình như 
nhân tự phải ghi kinh hoàng.
Trên cựa 
nó khấu rõ ràng,
Hoặc 
đâm con mắt mười phần chẳng sai.
Trên cựa dưới cựa ân cần,
Thấy nó đâm mắt mười phần chẳng sai.
Vảy hình 
kẽm đóng ngang bề,
Chỉ ngay là vảy chữ đề bình an,
Vảy nào 
 thấy đóng ngang,
Ðá nhằm một cái 
sụm bên cán cần.
Ðôi vảy 
tràn vào tự nhân,
Chỉ 
 áp khẩu nên thân đâu là.
Ngón 
giữa thấy vảy chỉ ra,
Gà 
thắng mấy độ thì ta để dành.
Vảy độ chỉ 
xuống rành rành,
Gà 
thời thắng độ lời lành bảo ta.
Vảy độ mấy 
vảy như là,
Gà 
thắng mấy độ xem qua thời tường.
Dạy 
cho phép vảy mọi đường.
- - - - - -
- - - - - - - -
Phong 
thần nó bóng bây giờ mới linh.
Tùy cơ ứng biến 
tất kinh,
Ai thắng nhiều độ bởi mình tinh, chuyên.
Màng chi tấm bạc đồng tiền,
Xét rồi mới đá kẻo phiền công lao
Lựa cho hiệp cách con nào,
Ðá 
thời phải thắng phép trao phải hành.
Dám khuyên những khách hùng tâm,
Sách này phải nhớ gia cầm bằng chơi.
Gà tía mạng hoả tánh trời.
Nhạn kim, xám mộc, 
ô thời thủy sanh.
Gà 
vàng thổ vượng đã đành,
Gà ó cũng vậy ngũ hành định phân.
Gà 
thông, gà nổ, ó vàng,
Gà lau, gà 
chuối cũng hàng giống kê,
Lựa theo sắc chánh mà đề,
Ngũ hành 
đúng sắc chẳng hề giáng công.
Xám son, cú chuối, nổ 
lông,
Thật là chính sắc lựa trong chính toàn.
Giả như xám trổ 
màu lông,
Đoán cho sắc mộc màu vàng kể chi.
Nổ lông ô tía đen sì,
Màu 
 chẳng kể, kể thì  ô.
Như vàng 
 chuối xen vào,
Kể là 
mạng thổ chuối nào làm chi.
Gà tía 
lau trổ một khi,
Đích thị mạng hỏa ai thì kể chi.
Nhạn mà chẳng trổ màu vàng,
Chính mạng kim thật ai hầu vàng chân.
Sắc 
giáng cũng thắng sắc toàn,
Tương sanh tương khắc 
rõ ràng mà truy.
Hoặc là thủy vượng hoả suy,
Nó cùng xung khắc bốn mùa mà suy.
Mùa xuân mộc 
vượng vô cùng.
Gà 
màu xám ấy chẳng phòng kị ai.
Mùa 
hạ hỏa thịnh khơi bày,
Ó vàng phải mạng ai nay dám bì.
Mùa thu kim khí gặp kỳ,
Gà ô nay gặp sanh thời xấu đâu.
Mùa đông thủy phát nước sâu,
Thật là gà tía sanh đâu phải mùa.
Ó vàng hai sắc 
tài đua,
- - - - - - - -
- - - - - -
Kim nhờ thổ 
vượng nó rày sanh kim.
Kim 
 sanh thủy chẳng hiềm,
Thủy 
sanh đặng mộc, mộc tầm hoả sanh.
Tuy là tứ quý ngũ hành,
Tương sanh tương khắc cho rành phân minh.
Phải coi sắc mạng tương sanh,
Lại nhằm tương khắc bởi mình sai đi.
Ô thủy 
thắng tía sá chi,
Tía 
thắng kim nhạn vậy thì chẳng lâu.
Nhạn 
thắng xám mộc phải âu,
Xám mộc 
khắc thổ, ó vàng nào thua.
Cho hay phản khắc nhiều đường,
Ô 
thời khắc tía, vàng thời khắc ô.
Nhật thần thắng đặng cũng cho,
Can chi hiệp nó 
không lo nỗi gì.
Giáp ất 
thuộc mộc chánh vì,
Bính đinh ngày ấy hoả thì chẳng sai.
Canh tân 
thuộc vế kim đài,
Nhâm quí thuộc thủy 
ai ai chẳng tường.
Mậu kỷ 
thuộc thổ trung ương,
Tương sanh 
mạng nó, nó càng thêm hay.
Ngày 
giờ lựa thế mà suy,
Kim, mộc, thủy, hoả, thổ thì phải coi.
- - - - - -
- - - - - - - -
Giả như ngày 
gặp kim toàn,
Tía hỏa thắng đặng, xám vàng phải thua.
Tía hỏa ngày mộc tranh đua,
 nhạn thì khắc đâm đầu chạy ngay.
Gà nào thuộc thủy bằng nay,
 ô thì thắng, tía này phải thua.
- - - - - -
- - - - - - - -
- - - - - -
- - - - - - - -
- - - - - -
- - - - - - - -
- - - - - -
- - - - - - - -
- - - - - -
- - - - - - - -
- - - - - -
- - - - - - - -
- - - - - -
- - - - - - - -
- - - - - -
- - - - - - - -
- - - - - -
- - - - - - - -
- - - - - -
- - - - - - - -
- - - - - -
- - - - - - - -
- - - - - -
- - - - - - - -
Ai dầu 
thuộc được sách này,
Phải xem cho thấy công này mà thương.
Phong lưu 
những bậc cao cường,
Đạo gà xét được cho tường định phân.
Chữ rằng 
độ vật tự nhân
Tiên 
tri hậu giác ân cần văn chương.
Phép gà có biết có tường
Thắng thua khôn dạy rõ ràng tại ta
Phân cho rõ hết con gà
Tri kỷ tri bỉ mới là đặng an
Tuy trong sách bảo rõ ràng
Binh thì chấp pháp, y thì chấp phương
Cứ theo nhu nhược thời tường
Ai mà nóng nảy can cường ắt thua
Đã đành mưu trí hữu dư
Tùy cơ thời vận nên hư mà dùng
Ai ai chí khí anh hùng
Người nào suy nghĩ cho cùng trước sau
Sách này truyền dạy bảo nhau
Phải coi cho kỹ thua đau bạc tiền
Mấy lời tiên giác hậu hiền
Chép vào một bản để truyền mà coi.



--------------------------------------------------------------------


Ghi chú (vnrd)

*Bản “Kê kinh diễn nghĩa chỉnh lý” hay còn gọi ngắn gọn là “Kê kinh” ở đây được trích từ sách “Cách chọn gà đá” của tác giả Vũ Hồng Anh. So với bản gốc, phần màu xanh là nội dung đã được thay đổi và điều chỉnh, phần gạch trống là đoạn bị lược bỏ và phần màu đỏ ở cuối bài là nội dung được bổ sung thêm.

*Theo chúng tôi, đây là bản được lưu hành và sưu tầm trong dân gian. Ngoài việc thay đổi câu chữ, lược bỏ những phần rườm rà, tác giả khuyết danh còn chỉnh sửa một số từ dường như là lỗi sắp chữ của nhà in. Điều này chứng tỏ rằng sự khác biệt so với bản gốc không phải là lỗi “tam sao thất bản” mà đã qua suy tính một cách cẩn trọng của tác giả khuyết danh.

*Riêng phần về ngũ hành, tác giả khuyết danh mạnh dạn cắt bỏ toàn bộ những đoạn rườm rà và tối nghĩa mà có lẽ do lỗi sắp chữ của nhà in. Rất tiếc, tác giả cắt luôn đoạn nói về “vận tam lâm” tức là những kiêng kị liên quan đến nhật thần (xem ở đây).

*Cũng trong sách của tác giả Vũ Hồng Anh, xin trích một đoạn ở phần kết như sau “Đừng nói chi đâu xa, trước đây độ ba bốn mươi năm thôi, khi “luận” về gà nòi thì các ông già bà cả chỉ biết đọc vanh vách từng câu thơ trong sách gà Phạm Công của đức Tả Quân Lê Văn Duyệt, để làm... luận chứng. Vì đây là cuốn Kinh kê duy nhất mà họ được biết, và cứ thế mà cứ học thuộc lòng”. Đây có lẽ là khởi nguồn của thuyết cho rằng Tả Quân chính là tác giả của bản Kê kinh.

2 nhận xét: